top of page

Xa nhà!

  • 13 thg 2, 2022
  • 7 phút đọc

Đã cập nhật: 28 thg 6, 2023

Rin


Đã bao lâu rồi bạn chưa về nhà?” Có phải bạn là một đứa con xa nhà, mang trên vai đầy trách nhiệm và mục tiêu. Câu chuyện về ngày đầu tiên bạn đi xa là như thế nào? Có phải xa nhà luôn mang đến cho bạn nhiều cung bậc cảm xúc không? Cùng trải nghiệm câu chuyện của Rin xem có giống bạn không nhé!”


Câu chuyện được viết khi năm 2022 vừa bắt đầu. Và một đứa con sau nhiều tháng liền ở nhà nghỉ dịch cũng đã xa nhà vào mùng 4 Tết. Những ngày tháng ở nhà tôi dường như đã quen cái cảm giác bình yên và thoải mái nơi miền quê. Quen cảm giác không còn áp lực của công việc, quen cái không khí trong lành . Như vừa chớp mắt tôi lại phải xa vùng bình yên ấy để lên một mảnh đất đầy thị phi và chật hẹp - Sài Gòn. Lần đầu tiên trong tôi mang nặng nỗi buồn và tiếc nuối. “Tôi nhớ gương mặt của mẹ, tôi nhớ dáng người nhỏ gọn của ba, tôi nhớ chú mèo con mà đêm nào tôi cũng ôm ấp ngủ, tôi nhớ hai chú chó lúc nào cũng quấn quýt khi nhìn thấy tôi.”


Ăn tối xong và nhà xe gọi tôi chạy ra bến để bắt đầu khởi hành. Tối đó mẹ chở tôi ra đón xe, tôi chào ba một tiếng: “Con đi nha ba!”... Ba đang xem tivi ngồi dậy và tiễn tôi ngay cửa, bước ra bước vào dáng chân bối rối nhìn theo bóng tôi rời xa. Tôi nhìn gương mặt đượm buồn của ba một lần nữa rồi rời đi, tôi kịp lại ôm hai chú chó đang nằm trước sân và không biết nói lời nào khi nhìn hai đứa con mà tôi yêu thương, chăm sóc lâu nay giờ không còn đùa vui quấn quýt nhau nữa. Mẹ chở tôi tới tận đầu xe khách và đứng chờ cho đến khi xe chạy khuất mắt. Nghẹn ngào chào mẹ một câu: “Con đi nha! Mẹ về nhà đi!” Cổ họng nghẹn lại và nước mắt cứ rơi. Mẹ chờ cho đến khi xe chạy khỏi mới quay về. Nhìn mẹ, tôi không kìm được giọt nước mắt. Bao nhiêu lần tôi đã xa nhà đi nơi xa, bao nhiêu lần tôi bắt đón xe nhưng lần này tôi hiểu rất rõ lòng mình tôi thấy sợ và mất mát khi thứ xung quanh mình dần rời xa mình. Càng lớn tôi càng nhận ra sự tồn tại quý giá bên cạnh mình. Tôi không còn sợ một mình sẽ cô đơn, tôi sợ những thứ mà mình luôn yêu thương ở quá xa. Mình không còn được chạm, nhìn thấy và cảm nhận dù là chút ít.


Xa nhà đồng nghĩa với tôi đó là tự lập, là trưởng thành. Đã đến lúc ra ngoài xã hội va chạm và học hỏi và tự mình đi tìm sự thành công cho chính mình. Bạn giống tôi không, mỗi lần rời đi trong tôi luôn tràn đầy những trách nhiệm, những lo toan cho bản thân và cả cho gia đình. Ước mơ mà tôi luôn mong cầu, điều tốt đẹp tôi luôn mong muốn nhen nhói trong đầu, vừa buồn và vừa áp lực.


Khoảng thời gian lần đầu xa nhà khi tôi là sinh viên năm nhất đặt chân lên mảnh đất Sài Gòn, thật sự mà nói tôi đã sốc và bật khóc trong sự tủi thân và áp lực. Ngày đó đặt xe lên thành phố tôi và mẹ cùng đi, mẹ tôi cũng là lần đầu chứ không phải quen thuộc gì đất thành phố. Xuống đến bến xe là khoảng 4h sáng. Hai mẹ con cùng 2 ba lô đồ áo đeo trên vai đang còn choáng vì quá say xe. Bước chân xuống tôi bị ngợp với hàng tá câu hỏi “2 mẹ con đi đâu? Về đâu?” mục đích là để họ chỉ đường cho rồi họ đưa đi. Người lạ không quen nên không dám tin một ai và đã phớt lờ họ. Vì đất Sài Gòn là nơi đông người đầy thị phi với những lừa lọc và cướp bóc xảy ra, nên tôi không tin ai khi mới đặt chân xuống cả. Và 4h sáng xe trung chuyển đưa mẹ và tôi xuống ngay trước cổng trường. Vì mới lần đầu lên nên phòng trọ không có, người thân lại càng không. Trường chưa mở cửa thì làm sao tôi vào làm thủ tục nộp hồ sơ nhập học lúc 4h sáng được. Chỉ còn cách là ngồi chờ cho đến khi trường mở cửa. Tôi và mẹ đang còn thấm mệt vì say xe. Vùng đất 4h đèn đường rất sáng. Xe cộ vẫn đi lại. Đang loay hoay với bản đồ đường trong điện thoại thì một người qua đường đã nói to “ Coi chừng người ta giật điện thoại đó.” đã sợ lại còn sợ hơn. Và cuối cùng không còn cách nào tôi đành gọi điện cho chị mà tôi biết trên facebook mà tôi đã đồng ý ghép phòng trọ trước đó. Tôi gọi để xin chị ngủ lại rồi sáng xem phòng như thế nào. Tôi mới, chị cũng lạ không ai biết ai như thế nào cả. Là một người lạ mà xin ngủ qua đêm thì thật không ai dám. Nhưng cũng vì hoàn cảnh 2 mẹ con lúc trời khuya bơ vơ giữa lòng thành phố như vậy thì chị cũng ráng đồng ý cho tôi và mẹ vào ở qua đêm đến sáng mai. Cũng rất may người chị đó là đồng hương với tôi cùng một vùng quê lên thành phố, và chị cũng hiểu cho hoàn cảnh 2 mẹ con nên đã tốt bụng lo chỗ ngủ cho tôi và mẹ.


Bất ngờ ban đầu “Sao nhà trọ trên này lại bé đến thế?” và một không khí cực kỳ oi bức ngột ngạt và u tối. Một phòng chỉ đủ chỗ ngủ cho 2 người, đồ đạc chất đống mà tiền phòng lại cao so với một sinh viên bình thường thì chưa có để khoản chi trả đủ phải nhờ tài trợ từ cha mẹ. Nhưng một tháng cả tiền trọ, ăn uống sinh hoạt, đi lại thì thật sự đối với tôi đó là một số tiền lớn. Đến sáng xe cộ bắt đầu đông đúc, tôi bắt đầu thấy sợ việc qua đường và choáng ngợp về đường xá phức tạp, có rất nhiều con đường, tên đường và nhiều ngõ ngách.


Sau khi tôi nhập học xong, tôi với mẹ đã rất vội, trong lòng đầy nỗi lo lắng nên đã quyết định mua vé xe về trong ngày hôm đó. Và lần đầu tôi đón xe buýt, trên thành phố có rất nhiều chuyến xe buýt, và mỗi tuyến xe đi những vùng khác nhau, và muốn đi đâu phải biết được số tuyến mà xe buýt chạy. Tôi hoang mang thật sự, vì tôi không rành về nó và tôi đã nhờ sự giúp đỡ của chị cùng phòng và cả những người đi đường mới biết chính xác tuyến xe đi và phải bắt đến 2 chuyến. Vừa nóng bức vừa say xe. Tôi nghĩ nếu mà lạc thì 2 mẹ con coi như toang thật. Đến khoảng 12h trưa tôi cũng đã lên xe và khởi hành về nhà. Về đến nhà tôi như kiệt sức và sốc nhiệt vì thay đổi thời tiết quá đột ngột. Về đến nhà tôi hạnh phúc biết bao rút hết đi hàng tấn sự sợ hãi và lo âu. Và từ lúc đó tôi đã có ý định không dám lên thành phố một lần nào nữa. Tất cả mọi thứ đều mang đến bất lợi cho tôi, không ai thân quen, bạn bè thì không ở gần, nhà trọ cũng chưa có và một điều nữa nhà quê mới lên không một chút kinh nghiệm sống nào cả. Và trong tôi đầy nỗi bất an.


Và cũng từ lần đi xa đó tôi đã lớn hơn. Một điều tôi luôn tâm niệm mỗi khi đi xa, dù đi đến đâu tôi cũng không thể sống một mình, cũng phải gặp người này người kia, gặp điều xấu điều tốt. Vì “Bạn nghĩ mình như thế nào thì vũ trụ sẽ đáp lại như thế đó” cũng vì thế tôi luôn mang trong mình tâm thế tích cực thoải mái, sống tốt và lương thiện rồi kết quả cũng sẽ đến với tôi thôi. Và rồi tôi đã không hối hận khi đã sinh sống tại đây mọi thứ đối với tôi như một món quà tôi gặp những người giúp đỡ tôi, tốt tính, và một môi trường đầy con người tích cực và lương thiện. Và cho đến tận bây giờ tôi vẫn gặp những người như vậy trong môi trường không quá đỗi sợ hãi và đề phòng,


Cảm giác mà lên một vùng đất không quen biết một ai, không biết lấy một con đường nào trong đầu toàn sự hoài nghi và sợ hãi, không gì hơn ngoài câu động viên bản thân “Ráng lên, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi?” và cứ thế tôi tự hoàn thiện và phát triển. Tôi học được cách tự lập, tự lên kế hoạch, tự chăm sóc bản thân. Xa nhà buồn, tủi nhưng những mục tiêu và ước mơ giúp tôi mạnh mẽ hơn và gan lì hơn. Cũng chính những khó khăn ban đầu đã giúp tôi có thêm bài học và kinh nghiệm và cũng vì thế mà tôi đã lớn.


Những lúc một mình tôi thèm những bữa cơm ngày 3 bữa bên gia đình tuy không là cao lương mỹ vị nhưng tôi không bị thấy đói lúc chiều muộn. Tôi thèm cái cảm giác đặt lưng xuống giường mà ngủ một mạch cho tới sáng không phải nghĩ ngợi lo lắng gì. Tôi thèm những buổi xem tivi cùng ba, nói chuyện cùng mẹ, đi chơi cùng dì và vui đùa cùng Mèo con và Cún con.


Cuối năm Tết lại về tôi háo hức cái ngày được đặt vé xe, xếp đồ vào vali đến giờ để được trở về nhà. Nhà là nơi tôi cảm thấy bình yên và hạnh phúc nhất mỗi khi đặt chân đến. Là nơi tôi được tự do, thoải mái và tràn đầy sinh lực nhất, là nơi đầy tình yêu thương và san sẽ. “Dù đi đâu nhưng vẫn có nơi để trở về là điều may mắn nhất mà tạo hóa này ban tặng”. Trân quý và biết ơn là bài học sâu sắc mỗi khi tôi nhớ về nơi bình yên của mình.


Các bạn ơi! đừng quá lo lắng với một mảnh đất mới và những con người mới. Chuẩn bị tâm thế sẵn sàng để đối mặt nhé. Không có cách nào tốt hơn ngoài việc tự mình trải nghiệm. Không sao đâu, rồi mọi chuyện sẽ ổn cả. Mọi cung bậc cảm xúc, mọi điều đã, đang và sẽ xảy ra là một trải nghiệm quý giá mỗi khi nhìn lại. Sẽ rất tự hào với những điều mà bạn đã trải qua. Cố gắng và kiên trì sẽ mang lại kết quả tốt thôi. Bạn nhé!





Bình luận


About Me

8A99EC21-5F9B-4C4D-9745-95506FD14907.jpg

     Xin chào!

Cảm ơn bạn đã ghé thăm. Mình là Rin. Một Blogger mang đến cho các bạn bài học về cuộc sống và phát triển bản thân. Đến với câu chuyện của mình hi vọng bạn sẽ tìm thấy một khu vườn yên tĩnh riêng cho mình cũng như lắng nghe được tâm hồn và những lời khích lệ mà mình muốn gửi đến tất cả các bạn. 

Và lời cảm ơn bạn đã ghé ngang nơi đây. 

Posts Archive

Keep Your Friends
Close & My Posts Closer.

Thanks for submitting!

bottom of page