Cần và cho - Yêu và có!
- 9 thg 5, 2023
- 3 phút đọc

Chuyện gì xảy ra khi một bông hoa bung nở giữa rừng sâu mà không có ai thưởng thức nó, không có ai biết tới hương thơm của nó, không có ai đi qua và nói “thật đẹp” không có ai tận hưởng vẻ đẹp, niềm vui của nó, không có ai để bông hoa chia sẻ những gì nó có? Bông hoa nó sẽ như thế nào? Nó lụi tàn? Nó đau khổ? Nó hoảng sợ? Nó tự sát? Không, nó vẫn tiếp tục bung nở, nó chỉ đơn giản là tiếp tục bung nở. Cho dù ai đi ngang qua hay không cũng không có gì khác biệt; chuyện đó không liên quan. Bông hoa vẫn tiếp tục tỏa hương theo gió. Nó tiếp tục mang niềm vui đến cho Thượng đế, cho toàn vũ trụ. Nếu tôi một mình, tôi cũng sẽ yêu thương hệt như khi tôi ở cạnh bạn. Tình yêu của tôi không phải do bạn tạo ra. Nếu bạn tạo ra tình yêu của tôi, vậy lẽ tự nhiên là khi bạn rời đi, tình yêu của tôi cũng sẽ mất đi. Không phải bạn đang lấy tình yêu từ trong tôi, mà là tôi đang trút cơn mưa tình yêu xuống bạn - đây là tình yêu trao tặng, đây là tình yêu hiện hữu.
Khi bạn phụ thuộc vào người khác, sẽ luôn có sự đau khổ. Khoảnh khắc bạn trở nên phụ thuộc, bạn bắt đầu cảm thấy đau khổ vì phụ thuộc nghĩa là trở thành nô lệ. Khi đó, bạn bắt đầu trả thù theo những cách tinh vi, vì người mà bạn dựa dẫm trở nên quyền lực hơn bạn. Không ai thích người khác trở nên quyền lực hơn mình, không ai thích trở thành phụ thuộc bởi vì phụ thuộc giết chết tự do. Và tình yêu không thể nở hoa trong sự phụ thuộc. Tình yêu là đóa hoa của tự do, có cần không gian, nó cần không gian tuyệt đối. Người kia không được can thiệp vào. Nó rất mỏng manh.
Tình yêu chỉ xảy ra khi bạn trưởng thành. Bạn chỉ có khả năng yêu khi bạn là một người trưởng thành. Tôi nhắc lại điều này: khi không có tình yêu, bạn xin người khác trao cho bạn tình yêu; bạn là kẻ ăn xin. Và người kia cũng đang xin bạn trao cho tình yêu. Giờ thì hai kẻ ăn xin đang chìa tay ra xin tình yêu của nhau, và mỗi người đều hy vọng người kia có tình yêu để cho… lẽ hiển nhiên là cuối cùng cả hai đều cảm thấy thất bại và cả hai đều cảm thấy bị lừa dối. Cả hai đều hy vọng tình yêu sẽ tuôn chảy từ đối phương và thực tế là cả hai đều rỗng không.
Bạn có thể đổi chồng hoặc đổi vợ một ngàn lẻ một lần, nhưng bạn sẽ lại tìm thấy cùng một kiểu người bạn đời và lặp lại cùng một kiểu đau khổ - hình thức có thể khác nhau nhưng vẫn cùng một kiểu đau khổ đó, gần như giống hệt. Bạn có thể đổi vợ, nhưng bản thân bạn không thay đổi. Vậy ai là người sẽ chọn một người vợ mới? Chính là bạn. Sự lựa chọn đó sẽ lại bắt nguồn từ sự thiếu chín chắn của bạn. Bạn sẽ lại chọn cùng một kiểu phụ nữ.
Và khi hai người trưởng thành yêu nhau, một trong những nghịch lý vĩ đại nhất của cuộc sống sẽ xảy ra, một trong những hiện tượng đẹp đẽ nhất: họ ở bên nhau nhưng mỗi người vẫn luôn được làm chính mình. Họ bên nhau nhiều đến mức gần như hợp nhất với nhau, nhưng sự hợp nhất đó không phá hủy tính cá nhân của họ mà trên thực tế, có càng củng cố tính cá nhân đó, họ trở nên cá tính hơn. Hai người trưởng thành yêu nhau sẽ giúp nhau tự do hơn.
Hãy nhớ, tự do có giá trị cao hơn tình yêu. Và bạn sẽ không bao giờ có thể hạnh phúc nếu không có tự do. Tự do là khát vọng của tự nhiên của mỗi người đàn ông và mỗi người đàn bà - tự do hoàn toàn, tự do tuyệt đối. Vì vậy, bất cứ thứ gì hủy hoại tự do đều bị ghét bỏ.
Để yêu, để thật sự yêu, tình yêu của bạn phải là tình yêu hiện hữu, tình yêu trao tặng. Để cho đi tình yêu, yêu cầu cơ bản đầu tiên là bạn phải có tình yêu.
Đây là một chương trong quyển sách “Trưởng Thành” của tác giả Osho, mình đã tóm tắt lại mà không mất làm mất đi chất riêng của nó, sâu sắc và đầy triết lý. Đọc và khám phá cùng Thùy nhé!




Bình luận