LIFE IS ABOUT THE LITTLE THINGS!
- 4 thg 4, 2023
- 3 phút đọc

Trong quyển sách Nhà Giả Kim, tác giả Paulo Coelho có kể câu chuyện về một chàng trai trẻ đến tìm một nhà thông thái để hỏi về bí quyết làm sao có được hạnh phúc. Nhà thông thái đưa cho chàng trai một cái muỗng nhỏ, rồi nhỏ hai giọt dầu vào trong ddos. Ông bảo chàng trai đi xung quanh tham quan lâu đài của mình, nhưng hãy giữ cái muỗng trên tay đừng để sánh dầu ra ngoài. Chàng trai bước đi, mắt không rời khỏi cái muỗng. Vài tiếng sau, anh quay về, hai giọt dầu vẫn còn y nguyên trên muỗng. Nhưng anh đã bỏ qua cả khung cảnh, những chiếc thảm quý giá, những cuộn giấy da và khu vườn tráng lệ. Nhà thông thái yêu cầu anh dạo lại khắp lâu đài lần nữa, nhìn ngắm và tả lại những vẻ đẹp xung quanh. Anh lại bước đi với chiếc muỗng trên tay, quan sát tỉ mỉ tất cả những gì nằm trong tầm mắt. Và lần này quay lại, chàng trai kể lại cho nhà thông thái nghe một cách chi tiết những gì anh đã thấy, những tác phẩm nghệ thuật hoàn mỹ, những loại hoa thơm cỏ lạ, những chi tiết điêu khắc trên tường và bức vẽ hoành tráng trên trần nhà. Nhưng hai giọt dầu thì đã không còn chỗ cũ. Nhà thông thái bảo: “Bì quyết của hạnh phúc là biết ngắm nhìn mọi thứ tuyệt mỹ trên thế gian này, mà không hề quên hai giọt dầu trên muỗng.”
Mình vẫn thường nghĩ về câu chuyện của Paulo Coelho mỗi khi nghiền ngẫm về bí mật của hạnh phúc. Và vừa mới đây, mình lại nhớ về nó trong một buổi tối ở Sài Gòn màu mau trên đường đi dạy về. Đường thì dài trong trời mưa lạnh, và mình thì đói và mệt sau một ngày dài làm việc. Rồi mình bỗng nghĩ: Có lẽ ở đời chúng ta vẫn thường hiểu sai về khái niệm hạnh phúc. Nhiều người trong chúng ta đồng hóa hạnh phúc với niềm vui, với những gì khiến ta hân hoan dễ chịu. Và khi nghe rằng mục đích của việc sống trên đời này là kiếm tìm hạnh phúc, chúng ta lao đầu tìm kiếm những điều làm mình vui vẻ, khiến mình thấy thích thú. Nên ta đi tìm lạc thú, sự an nhàn, hay thoải mái, tiện nghi. Để rồi ta cảm thấy trống rỗng trong cái tiện nghi mà mình tạo ra, hoặc buồn chán nếu một ngày không có cái gì làm ta thấy vui tươi, phấn khích.
Nhưng cuộc sống đâu phải là để đem lại cho ta niềm vui hay phục vụ nhu cầu hưởng thụ. Mà mỗi chúng ta được sinh ra, là để thực hiện sứ mệnh của mình với cuộc sống, để tạo ra giá trị, để gieo trồng hoa thơm trái ngọt phục vụ cho đời. Vậy nên. Ta không thể kỳ vọng vào những gì cuộc sống đem lại, mà phải tự tay kiến tạo cuộc sống quanh mình. Ta không thể trông chờ ngày nào trong đời cũng là những ngày tuyệt vời, đầy thú vui và hưởng thụ, mà chỉ có thể mỗi ngày tự rèn luyện bản thân, tự làm tốt công việc của mình. Thay vì kỳ vọng thì gieo hạt giống, thay vì trông đợi thì làm việc để tạo phước lành. Thay vì tìm kiếm niềm vui, sự dễ chịu thì đưa mình vào kỷ luật. Thay vì hưởng thụ thì làm những việc mình thấy không thoải mái nhưng có ích cho tương lai. Và khi ta cố gắng nỗ lực hằng ngày, ta ít kỳ vọng vào cuộc đời, ta chú ý quan sát những vẻ đẹp nho nhỏ xung quanh, thì cuộc sống sẽ mở ra cho ta nhiều điều ngạc nhiên thú vị. Vậy nên, mình cũng có niềm vui với tác giả của Nhà Giả Kim, rằng hạnh phúc là thực hiện sứ mệnh mình cam kết với cuộc đời, và trong quá trình đó, vẫn tận hưởng vẻ đẹp nhiệm màu của thế giới.
Và mình ngẫm nghĩ về tất cả những điều đó khi đang lái xe. Trời vẫn mưa, đường vẫn ướt, và cuộc sống xung quanh vẫn không có gì thay đổi. Nhưng quãng đường về nhà của mình trở nên nhẹ nhàng và yên ả hơn.
“ Sách - Mình nói gì khi nói về hạnh phúc - Roise Nguyễn”




Bình luận