Tuổi 20 mãi chỉ ở nhà.
- 7 thg 1, 2022
- 4 phút đọc
Đã cập nhật: 16 thg 5, 2022

Câu chuyện sau những ngày tháng dài ở nhà. Vì là dịch diễn biến phức tạp, tất cả mọi hoạt động đều dừng không ngoại trừ việc đến trường của tôi. Mọi thứ đều được giải quyết và làm việc online qua màn hình ảnh nhỏ. Tính đến thời điểm hiện tại, ngồi đây ngày 4/1/2022 tôi đã ở nhà rõng rã suốt 8 tháng. Dịch ở thành phố hiện tại vẫn đang rất căng thẳng ảnh hưởng đến sự sống còn của con người. Có thể là một may mắn lớn đối với tôi khi được trở về nhà sớm hơn trước khi dịch bùng phát. Nhà tôi thì ở rất xa tận trên núi vậy á. Bởi Đăk Nông mà, nơi đâu lại chẳng có đồi núi. Nói vậy chứ vùng Tây Nguyên phát triển hệt như cái đô thị khác cũng đầy đủ và tiện nghi, nên tình trạng dịch vẫn được hạn chế và kiểm soát nhiều hơn so với thành phố. Đoàn tụ cùng gia đinh, sức khỏe được ổn định, ở nhà được thỏa mái không lo lắng gì nhiều cả. Đọc đến đây có phải thấy tôi sung sướng lắm phải không? Nhưng đừng mừng vội…
Tuổi 20, háo hức khi bắt đầu cầm trên tay bản CV đi xin việc, đi tìm một công việc và bắt đầu tạo ra giá trị cho riêng mình. Nhưng, thời gian mới bắt đầu đều dừng lại khi tôi quay về nhà và không thể tạo ra một giá trị gì. 20 tuổi vẫn để bố mẹ lo lắng từ miếng cơm áo mặc. Những mục tiêu những định hướng bỗng chốc đều thay đổi một cách chóng mặt. Và điều tôi áy náy nhất mà không thể chối cãi đó là “ăn bám”. “Ăn bám” ở độ tuổi này nghe đến thôi tôi chắc là ít phần nhiều cũng chạm đến lòng tự tôn của mỗi người, nhưng sự thật nó là vậy mà.
Trước khi trở về tôi đã bắt đầu đi thực tập và chuẩn bị cho mình một công việc mới nhưng chưa đầy một tháng thì đã dừng lại vì dịch.Và mỗi tháng đều phải xin tiền mẹ để đóng trọ, dịch mà kinh tế khó khăn không riêng ai. Vừa là gánh nặng cho ba mẹ vừa là nỗi hổ thẹn của con cái. Tôi chỉ có việc học rồi làm thôi nhưng cũng chưa đâu vào đâu, chưa làm điều gì tử tế cả, tôi không chia sẻ nhiều về công việc của mình cho ba mẹ biết sợ họ sẽ phiền lòng. Nhiều đêm không ngủ được tôi rơi vào tình trạng u uất, buồn tủi, và thất vọng về chính mình. Những lúc khó khăn nhất tôi đã mơ có một người nào có đủ sức để kéo tôi dậy sau những thử thách này. Suốt một thời gian tôi và gia đình dường như im lặng. Nhiều lúc tự bao biện cho bản thân vì thực tại dịch bệnh này kia nên không đi làm được thôi. Nhưng tôi vẫn chưa thể hoàn toàn chấp nhận được bản thân mình còn quá nhiều thiếu sót. Ba me tôi cố gắng mấy mươi năm cuộc đời cũng chỉ để lo cho con tới cùng, cố gắng hết phần đời còn lại cũng chỉ mong con sau này có cuộc sống tốt hơn. Nhưng cũng vì vậy mà ba tôi rất mong tôi có thể kiếm được tiền và tự đứng trên đôi chân chính mình.
Tôi đã từng mơ đến những giây phút được sống một cuộc sống tự do, được mua những món đồ mình thích, ăn những món mình thích, muốn đi đâu thì đi . Nhưng đến bây giờ mọi thứ có vẽ như đã quá muộn, con phải ngửa tay xin tiền bố mẹ, có phải xấu hổ lắm phải không? Nhưng vẫn rất may mắn ông trời cho một cái tính đó là “không bao giờ chịu thua”. “Không bao giờ chịu thua” ở đây không phải là phân tranh thắng bại với ai mà là không chịu thua trước bản thân mình. Tôi chỉ còn một cách duy nhất đó là cứ để thời gian trôi đi và tôi dần chấp nhận hiện tại.
Ở nhà tôi quần quật dọn dẹp nhà cửa, nấu ăn, đi dạo, nghe nhạc nhẹ, nghe ted talk,… Làm tất cả mọi thứ chỉ để quên đi những nỗi lo trong lòng. Cảm thấy ổn hơn tôi bắt đầu hoàn thiện mình. Học những cái cần thiết và đi trả lời cho câu hỏi “Điều mà mình yêu thích là cái gì?, nó giúp được gì trong tương li?viết. Tôi học tiếng anh, học viết content, viết blog… tự tìm kiếm niềm vui trong công việc hằng ngày.
Không còn cách nào khác tôi buộc phải đi làm với ba mẹ. Nhà tôi thì làm nông, ngoài đất rẫy ra thì không còn cái gì khác cả. Suốt mấy năm không dầm mưa, không phơi nắng giờ tiếp xúc công việc chân tay thật sự đó là một cực hình với tôi vậy. Nhưng cũng rất may được sự hỗ trợ từ ba mẹ mà tôi làm dù ít hay nhiều tôi vẫn cảm thấy mình đã đóng góp ít nhiều vào lợi ích gia đình, không bị phụ thuộc quá nhiều nữa. Cũng đã kiếm được tiền và sắm cho riêng mình chiếc điện thoại và những thứ cần thiết không còn xin từ gia đình nữa. Coi như là giảm bớt đi một gánh nặng trong lòng. Và cũng thay đổi cách nhìn của ba mẹ, của người thân đối với tôi. Và cũng chính vì vậy mà tư thế thoải mái và sẵn sàng đã một phần giúp tôi trở nên tích cực và chủ động hơn. Năng lượng sau mỗi sáng thức dậy không còn là trạng thái u uất, stress nặng lòng.
“Hãy cho tôi một điểm tựa tôi sẽ nhấc bổng cả trái đất này lên” (Archimedes) không có câu chuyện nào rơi vào bế tắc hoàn toàn cả chỉ là nó chưa đúng thời điểm để gỡ nút thắt mà thôi. Thời gian sẽ là câu trả lời xác đáng nhất, bây giờ chưa hoàn thành nhưng sau này sẽ khác chỉ cần chúng tahông quên hoàn thiện và nỗ lực. Lời thì thầm chân thật nhất chính xuất phát từ trái tim, hãy lắng nghe con tim mình thật kỹ bạn nhé! Không ai không khó khăn nào có thể quật ngã bạn trừ phi bạn cho phép làm điều đó.
Nhật Thùy




Bình luận