top of page

SIMPLE & PRESENT

  • 23 thg 2, 2022
  • 6 phút đọc

Đã cập nhật: 28 thg 6, 2023


“Bạn là người hay sống vì quá khứ hào nhoáng? Bạn đang bộn bề với cuộc sống kiếm cơm hằng ngày? Bạn là người luôn có cho mình mục tiêu và kế hoạch hoàn chỉnh cho tương lai? Bạn là người mang trong mình nhiều ước mơ hay là đang còn vướng bận những đau khổ trong quá khứ? Liệu quá khứ, hiện tại hay tương lai sẽ là dấu ấn đẹp trong bức tranh cuộc đời?”


Tôi biết chắc rằng mỗi người chúng ta đều có riêng cho mình những trải nghiệm, kỉ niệm mà mình không bao giờ quên. Đó có thể là một lần xa nhà, là mối tình đầu, hay một thành tích đạt được duy nhất một lần... Tất cả mọi thứ đều đang là những nét vẽ nhiều màu sắc cộng lại. Bạn biết không, câu chuyện của tôi trải qua nghĩ lại thì không biết bao nhiêu mà nói cho hết. Nhưng đến bây giờ cảm xúc đọng lại nhiều nhất đó chính là “HY VỌNG”. Hy vọng có được điều này, mong muốn có được điều kia, những ước mơ thật đẹp, thật vĩ đại. Và chính vì hy vọng nhiều mà tôi đã rơi vào thế bị động, áp lực và đổ lỗi.


Lớn lên rồi, ai trong chúng ta đều không muốn trở thành một phiên bản hoàn hảo nhất mà mình muốn, ai lại không muốn đạt những thành tích, thành công. Và vì mong cầu nên đã ra ngoài xã hội kia để khẳng định giá trị bản thân. Trên con đường tìm lại chính mình tôi đã bị sang chấn tâm lý, tôi quá áp lực với chính mình nhất là khi tôi 20 tuổi. Là một người cầu toàn tôi không đạt những điều mình muốn nên đã đổ lỗi cho hoàn cảnh lúc đó (về kinh tế hạn hẹp, vì không có điều kiện phát triển) và tôi không ngừng đổ lỗi cho một quá khứ tồi tệ mà tôi đã lựa chọn. Bởi vì lựa chọn con đường đó mà nó đem đến cho tôi quá nhiều áp lực và khó khăn, tôi đã từng nghĩ như vậy.


Khoảng thời gian đầu khi bước chân lên thành phố Hồ Chí Minh, tôi xác định mình sẽ xây dựng tương lai tại chính nơi này. Nhưng mọi thứ đã không đi theo kế hoạch và dự định ban đầu của mình. Tôi sẽ dành cho mình những xuất học bổng, đạt con điểm cao, và trở thành sinh viên xuất sắc tham gia các câu lạc bộ, nhiệt huyết và tự tin. Nhưng không, chưa đầy một tháng tiếp xúc và hòa nhập nơi trường học tôi đã bị stress nặng, tôi không lấy cho mình một chút năng lượng để đến trường, không còn đủ sự tự tin, sự nhiệt huyết và chăm học của mình nữa và rơi vào lối sống không mấy lành mạnh. Trong tôi không thể chấp nhận được việc lên lớp học với những kiến thức vừa khô vừa cứng mà không thực hành được, mọi thứ chỉ trên mặt lý thuyết. Giữa thành phố trọng lớn bao la, bé nhỏ và thấp cổ bé họng này biết làm gì được đây khi chưa thể tự nuôi sống bản thân còn phải nhờ sự phụ cấp từ gia đình ngoài việc đi học. Nghe tới đây có phải bạn thấy tôi xấu tính lắm phải không, tôi không làm nên trò trống gì cả, học không xong, lo không tới. Và đúng thật tôi đã bị những stress đó mà tôi đã không đủ mạnh mẽ và không đủ tự tin để tiếp tục con đường học tập mà tôi đã từng nghĩ mình sẽ rất cố gắng và nỗ lực về nó. Và cũng chính những khó khăn và stress đó đã đưa tôi đến những sự lựa chọn và quyết định ngoài kế hoạch của mình và ngoài khả năng tưởng chừng không thể trong số đó chính là việc viết Blog này. Tìm lại chính mình đã làm tôi suy nghĩ và đưa ra lựa chọn biết bao con đường.


20 năm trở về trước lịch sử hào hùng và tự hào nhất có lẽ là lúc tôi đang trên ghế nhà trường, tôi luôn mang về thành tích và đạt những kết quả ngoài mong đợi, mang niềm tự hào cho gia đình và cả thầy cô. Đó là trên ghế nhà trường, giờ ra xã hội tôi không thể lấy những giấy khen những con điểm cao ra để xã hội công nhận. Đó là quá khứ và đó là kỉ niệm cất giữ trong lòng. Quá khứ đó không nói lên “tôi là ai” nhưng đã tôi luyện nên con người tôi “cần cù bù thông minh” Tôi không được giỏi, không có đầy đủ điều kiện để phát triển nhưng trong tôi luôn ý thức việc tìm tòi và học hỏi, cứ chăm chỉ học và học. Và cho đến khi tôi lên Sài Gòn không phải là trong tôi không còn cố gắng nữa mà lĩnh vực tôi đang theo học không còn là thứ tôi muốn theo đuổi. Và rồi tôi rơi vào khủng hoảng tinh thần, mất phương hướng. Khoảng thời gian đó không huy hoàng, không hoành tráng mà là những stress, áp lực. Và từ lúc đó tôi hiểu được sự trưởng thành nó vất vả và gian nan đến nhường nào.


Đến bây giờ tôi hiểu ra một chân lý, mọi việc đều có khó khăn, đều có thử thách đòi hỏi chúng ta luôn cố gắng và kiên trì, dù là một việc nào cũng cần sự đầu tư mới đem lại kết quả tốt nhất. Hoặc rẽ sang một hướng khác, hoặc là chết trong chính sự nỗ lực. May mắn hơn trong quá trình hoàn thiện và phát triển bạn tìm ra được chân lý của mình, lý tưởng mà mình theo đuổi để rồi không còn phải hối hận vì trong quá khứ mình đã lựa chọn sai đường. Dù là sai đi nữa thì chỉ tốn thêm thời gian để định hình lại. Nhưng đúc kết lại dù là một quá khứ có đầy vất vả và buồn tủi hay kết quả có đầy vinh quang tất cả mọi thứ đều tạo nên một con người mạnh mẽ hơn. Biết cố gắng, biết nỗ lực, biết yêu, biết ghét dù chưa đủ hoàn hảo nhưng đã tạo ra một giá trị mà ta đáng trân trọng mỗi khi nhìn lại. Thời gian sẽ là câu trả lời xác thực nhất cho những lời hứa, những ước mơ và hoài bão. Không có gì là không có cơ hội chỉ khi chính chúng ta cho phép dừng lại mà thôi. Ba mẹ không thể theo ta đến hết cuộc đời này, “dựa vào núi núi sẽ đổ, dựa vào sông sông nước sẽ chảy đi, dựa vào người người bỏ ta đi mất, muốn tồn tại chỉ có thể dựa vào chính mình”. Trên con đường chỉ một mình, tôi biết các bạn sẽ buồn, sẽ tủi, sẽ cô đơn, những lúc mệt mỏi cũng chỉ mong được tựa vào bờ vai vững chắc, lúc khó khăn chỉ mong được trở về cùng ba mẹ. Qua đi những ngày tháng khó khăn đó rồi bạn sẽ rất tự hào mỗi khi nhìn lại. Tự hào vì chính mình không bỏ cuộc.


Câu chuyện quá khứ và tương lai là câu chuyện của thời gian. Việc của chúng ta là sống tốt cho hiện tại, đừng vì những đau buồn quá khứ ảnh hưởng đến tâm hồn bạn hiện tại, và cũng đừng vì những ảo mộng xa vời khiến mình mất đi định hướng, chỉ hiện tại mới nói lên được bạn làm được gì, bạn cố gắng đến mức nào. Rồi đến một lúc nào đó bạn sẽ sống một cuộc sống trong mơ và một quá khứ dù đau thương nhưng vẫn đầy tự hào.


Tôi từng nói: “Nói trước bước không qua” nên cũng không dám hứa hẹn một điều gì tuyệt vời sau đó chỉ biết ngay lúc này tôi cố gắng và nỗ lực với công việc hiện tại và luôn hướng tới những giá trị mà tôi mong muốn và quá khứ tôi để lại và cất một phần trong tim. Tự tin với những gì mình có, tự tin với những điểm mạnh và hoàn thiện những điểm yếu.


Không phải vì một tương lai hào nhoáng mà là vì một cuộc sống hiện tại an yên và hạnh phúc.


Thùy rất mong các bạn có cho mình động lực để hoàn thiện chính mình, tự tin và bản lĩnh. Cố gắng đi rồi mọi thứ sẽ ổn, bạn nhé!




1 bình luận


Nhật Thùy
Nhật Thùy
23 thg 2, 2022

Good job


Thích

About Me

8A99EC21-5F9B-4C4D-9745-95506FD14907.jpg

     Xin chào!

Cảm ơn bạn đã ghé thăm. Mình là Rin. Một Blogger mang đến cho các bạn bài học về cuộc sống và phát triển bản thân. Đến với câu chuyện của mình hi vọng bạn sẽ tìm thấy một khu vườn yên tĩnh riêng cho mình cũng như lắng nghe được tâm hồn và những lời khích lệ mà mình muốn gửi đến tất cả các bạn. 

Và lời cảm ơn bạn đã ghé ngang nơi đây. 

Posts Archive

Keep Your Friends
Close & My Posts Closer.

Thanks for submitting!

bottom of page