top of page

Trưởng Thành...

  • 3 thg 1, 2022
  • 7 phút đọc

Đã cập nhật: 28 thg 12, 2022




Có bao bạn tự hỏi: “Trưởng thành có nghĩa là gì không?


Tôi đã từng đọc rất nhiều câu nói “trưởng thành là lúc con người ta khoác lên trên mình một chiếc vỏ bọc cứng rắn để trang bị cho mình trong xã hội phức tạp này” hay “cái giá của trưởng thành chính là đổi nụ cười ngày càng ít đi, ít nói dần đi một mình ôm trọn mọi thứ”. Nếu cuộc đời là một cuốn phim nhiều tập, thì tôi hiện đang ở tập mấy? Có lẽ câu chuyện bắt đầu khi tôi đã trở thành một công dân là lúc tôi chuẩn bị hành trang bước ra xã hội và bắt đầu xây dựng cuộc đời của chính mình.



Tôi đã từng rất sợ hãi trước giữ định hướng của những người đi trước “Học rồi kiếm cho mình một cái bằng sau đó tìm một công việc và làm nó suốt đời”. Như bạn biết thì mỗi học sinh khi đã hoàn thành khóa học phô thông thì lúc đó đã đủ tuổi công dân và đưa ra lựa chọn như là quyết định cuộc đời mình sau này. Đi học đại học hay đi làm,... Nhưng ai ngờ đâu ở cái tuổi 18-19 biết gì đâu là định hướng chỉ biết răng mình phải học tốt để đạt con điểm thật cao để vào một ngôi trường đại học, đầu tắp mặt tối với những deadline. Đôi khi còn vô định không biết học rồi làm gì? . Đâu ai hỏi sở thích ở con là gì? Con muốn trở thành người như thế nào? Nếu thật sự có ai hỏi tôi như vậy chắc tôi sẽ hoang mang và lo lắng lắm bởi tất cả mọi thứ dường như mơ hồ.


Có rất nhiều lựa chọn khi bước vào đời. Một số trường hợp sẽ đi làm kiếm tiền vì gia đình không đủ điều kiện cho mình đi học nữa, hay là đi học nghề học nghề may ra sẽ có nghề sau này không sợ thất nghiệp cũng sẽ kiếm ra tiền, hay là đi ra nước ngoài du học hay xuất khẩu lao ,...đồng tiền nó quyết định đến cuộc đời như vậy đó. Tất cả mọi thứ đều quy về một mục đích chung là “làm gì để kiếm ra tiền”.


Tôi đã bị áp lực bởi những định hướng như vậy, hoang mang đến những lần thức trắng cả đêm. Không biết mình sẽ đi theo hướng nào đây. Tuổi 18 với nhiều hoài bão, tuổi 18 năng lượng tràn trề. Và rồi cũng quyết định đi trên con đường đại học và tiếp tục học. Bởi tôi nghĩ chỉ có học mới có thể thay đổi chất lượng cuộc sống sau này của tôi. Chỉ biết rằng lên thành phố, ra xã hội ngoài kia mình sẽ tốt thôi, cuộc đời sẽ thay đổi thôi. Sẽ tự mình lo mọi thứ và tự mình lo được tất cả mọi chuyện. Vì chỉ khi tôi có thể tự lo được mọi thứ tôi mới lớn được. Tôi đã rớt nước mắt khi nghe ba nói trước khi tôi rời xa nhà đi lên thành phố học “Ba mẹ sẽ cố gắng cho tôi ăn học hết 4 năm đại học này nữa, để cho tôi được cuộc sống tốt sau này để không khổ cực như ba mẹ, nhưng sau 4 năm đó thì tôi phải tự lo cho chính mình không được về mà bu bám ba mẹ nữa”.


Một lòng lên thành phố với niềm hi vọng mình sẽ thành công.


Thành phố nơi nhộn nhịp xô bồ và rất khó ở, tôi nghe nào là tệ nạn, nào bon chen, tấp nập làm sao mà bình yên như nông thôn mình, những gì xấu nhất đều quy về nơi đất chật người đông này. Một thân một mình, không người thân không bạn bè, và tôi tự hoàng thành từ nhà trọ đến nhập học, đi đến trường, ăn ở tất cả mọi thứ một mình. Mẹ tôi là lần đầu cùng tôi lên thành phố nhưng cùng nhau nương tựa chứ cũng đã lên thành phố bao giờ đâu, như tôi lần đầu vậy.


Và cứ thế thời gian trôi đi thấm thoát 2 năm. Nước mắt, niềm vui , hạnh phúc, nỗi buồn mọi thứ đan xen lẫn lộn và lúc đó tôi dần trưởng thành. Trưởng thành có lẽ là khi bạn nếm trải tất cả mùi vị cay - đắng - ngọt - bùi của cuộc sống này.


Nhưng bạn biết không, nếm trải là một phần dư vị trong cuộc đời để bạn hiểu ra rằng không có sự bình yên nào là trọn vẹn cả, phải trải qua những vết xước thì mới hoàn thiện được. Và tôi dần lớn lên từ hàng tá trải nghiệm lẫn bên trong và bên ngoài, vừa học, vừa đi làm, vừa phát triển bản thân. Thích nghi mọi thứ đều không thuận lợi như tôi đã từng mộng tưởng.


Và cuối cùng tôi đã phải thay đổi lại tất cả kế hoạch và lịch trình sau hơn 2 năm lăn lộn. Và câu hỏi tôi đặt ra nhiều nhất là : “Rốt cuộc điều mà mình muốn là gì?”


Khi tất cả mọi thứ của tôi quay về con số 0 khi 2 năm sống cùng với Sài Gòn điều duy nhất còn lại trong tôi là một mớ hỗn độn vô định. Tôi thấy mọi thứ dường như đã quá muộn khi tôi chưa hoàn thành được điều gì tử thế cả.


Đấu tranh tư tưởng, đấu tranh tâm lý và giờ tôi mới thật sự hiểu làm người lớn thật sự rất khó, bao nhiêu thứ phải lo. Hồi còn nhỏ tôi muốn được lớn nhanh như anh chị để tôi có thể làm được nhiều thứ hơn, để tôi không còn là một đứa con nít ngây thơ, hồn nhiên nữa và muốn mình là chính mình và trách nhiệm với đời mình. Giờ mới thấm được sự khó khăn và vất vả.Tuổi tác không làm ta lớn lên chỉ khiến chúng ta già đi mà thôi.


Điều đáng sợ nhất của trưởng thành đó là thật, giả, trắng, đen, không có nào đúng hoàn toàn cũng không xấu hoàn toàn, không có người tốt hết cũng không có người xấu hết tất cả đan xen hòa quyện và trộn lẫn vào nhau. Điều cần làm đó là mình đủ tỉnh táo đủ bình tĩnh để đối diện. Vì tôi không biết trước được điều gì sẽ xảy ra cả, chỉ cho mình tâm thế sẵn sàng đón nhận.


Khi mới lớn tôi có cái nhìn khác cứng nhắc về con người, về lựa chọn quan điểm xấu tốt. Chỉ cần một người có hành động hay cử chỉ “xấu” tôi đã từ chối tìm hiểu và cho rằng họ là người “xấu”. Tôi lại thường hay đánh giá người khác bởi những điều nhỏ nhặt như vậy. Nhưng khi tôi tiếp xúc nhiều người va chạm nhiều hơn tôi nhận ra rằng ai cũng có những vấn đề riêng, những điều thầm kín, trong những hoàn cảnh họ phải đưa ra những quyết định không mấy tự hào gì nhưng đó không hẳn người đó hoàn toàn xấu. Bản thân ngay những lúc áp lực về công việc, về cuộc sống có những lúc bộc phát, ngay chính tôi cũng có những câu nói, những ứng xử không dễ chịu với người khác, liệu tôi có phải là người xấu?


Điều tôi cảm thấy đáng sợ là những bon chen, những giả dối, thô lỗ giữa người với người. Tôi từng nghĩ chỉ cần tôi đến xã hội phát triển và quen với những người học thức cao thì có lẽ môi trường xung quanh tôi sẽ thay đổi, nhưng không, mọi thứ nó đều có 2 mặt của nó. Nơi nào cũng sẽ có tình trạng riêng, những bốc đồng, bon chen, tiêu cực không thể tránh khỏi. Bề trên, bề dưới, cấp trên với cấp dưới môi trường nào cũng sẽ có những bốc đồng. Người tốt sẽ có người xấu. Thực trạng đó tôi không thể tránh khỏi.


Tôi biết có một dạng năng lượng đó là năng lượng tích cực sẽ hút lấy nhau. Hãy cứ đàng hoàng tử tế thì tôi cũng sẽ gặp được những người tử tế “hãy đối xử với người khác theo cách mà bạn muốn đối xử”. Bạn như thế nào sẽ hút những người như vậy. Tìm ra được chân, thiên, mỹ trong chính mình và những điều xung quanh có lẽ là một điều khó của người trưởng thành?


Điều hạnh phúc của tuổi trưởng thành có lẽ là bạn lại được thêm một tuổi, một năm sẽ được tổ chức sinh nhật và được mọi người chúc mừng. Thêm một tuổi đồng nghĩa với việc bạn già thêm một tuổi. “Già đi” điều đó thật khủng khiếp phải không? Nhưng càng lớn, tôi càng biết những gì diễn ra với mình, tôi tự tin hơn, sáng suốt hơn, bĩnh tĩnh hơn. Tất nhiên có những khoảng thời gian khó khăn tôi không muốn nhớ lại nhưng đó lại là một trải nghiệm đáng quý của cuộc đời tôi, nhờ nó mà tôi được như bây giờ. Điều tôi cảm thấy vui hơn đó chính là tôi được phát huy năng lực chính mình, được thỏa sức làm những điều mà tôi muốn và được tự chọn kế hoạch cuộc đời mình. Quà tặng lớn nhất của sự trưởng thành mà tôi nhận được có lẽ đó là khiêm tốn. Tôi quản trị được cảm xúc của mình trong suy nghĩ, học cách chấp nhận nhiều hơn, tôi biết kiến thức tôi đang có chẳng thấm đâu vào đâu cả, và đó cũng là động lực tôi đọc nhiều hơn, học nhiều hơn và lắng nghe kỹ hơn.


Ở tuổi 20 tôi nhận ra mình chưa là ai cả, chưa là gì trong vũ trụ bao la này. Ranh giới giữa “người lớn” và “trẻ con” không còn quá quan trọng nữa. Điều tôi chú tâm bây giờ là hiểu tôi là ai và hoàn thiện bản thân một cách tích cực hơn. Phát triển bản thân không bao giờ là thừa cả.


Cảm ơn các bạn đã ghé qua và đọc bài viết này của Thùy và mong bạn có một hành trình trưởng thành đáng ghi nhớ trong đời mình nhé!


Nhật Thùy




1 bình luận


Nhật Thùy
Nhật Thùy
19 thg 2, 2022

<3

Thích

About Me

8A99EC21-5F9B-4C4D-9745-95506FD14907.jpg

     Xin chào!

Cảm ơn bạn đã ghé thăm. Mình là Rin. Một Blogger mang đến cho các bạn bài học về cuộc sống và phát triển bản thân. Đến với câu chuyện của mình hi vọng bạn sẽ tìm thấy một khu vườn yên tĩnh riêng cho mình cũng như lắng nghe được tâm hồn và những lời khích lệ mà mình muốn gửi đến tất cả các bạn. 

Và lời cảm ơn bạn đã ghé ngang nơi đây. 

Posts Archive

Keep Your Friends
Close & My Posts Closer.

Thanks for submitting!

bottom of page