#1 Hành trình 5 năm - Trưởng thành
- 26 thg 7, 2023
- 6 phút đọc

Series 1: Hành trình 5 Năm – Trưởng thành – Tìm lại chính mình
Tính đến nay mình sống trên Sài Gòn cũng đã gần 5 năm rồi. Khoảng thời gian mình lớn và trưởng thành đều gắn liền với nơi này. Trong 5 năm này gọi đó là là “năm trải nghiệm”
Để mình có thể phát triển ngày hôm nay thì phải quay trở lại mục tiêu ban đầu khi mình quyết định lên Sài Gòn. Ngày đó ba mẹ không có ý định đi học xa thứ nhất là vì điều kiện kinh tế gia đình còn hạn hẹp, lo mình sống trên SG sẽ thêm khó khăn cho tài chính của gia đình, tiếp theo đó là trên Sài Gòn không có người quen, đó là nơi đất khách, và lạ lẫm. Miền quê như mình khi nói đến SG là một điều gì đó khá là xa xỉ và xô bồ. Rất nhiều thứ mà nông thôn mình sánh được, rõ ràng hơn đó là mức sống cao, chi phí đều đắt đỏ.
Ba mẹ mình thì muốn mình ở quê, lên trên TP Buôn Mê Thuột để học, vì nó gần nhà và cũng đỡ tốn chi phí hơn. Thật ra lúc đó mình rất băn khoăn rằng đâu mới là sự lựa chọn phù hợp.
Mình vừa muốn đi học nhưng mình cũng muốn là nó không ảnh hưởng đến gia đình quá nhiều, ba mẹ mình quá vất vả. Nhưng thật sự cái động lực thôi thúc mình ra ngoài xã hội nó lớn hơn, ba mẹ thì cho rằng học ở đâu mà chẳng được, thì sao không học gần cho đỡ tốn kém chi phí, còn mình thì lại nghĩ SG sẽ là nơi mình sẽ có có cơ hội phát triển nhiều hơn. Mình lên TP học là muốn mình được tiếp xúc với cuộc sống xã hội phát triển, trau dồi bản thân và một buổi tối mình đã chia sẻ với mẹ “Con muốn lên TP để trải nghiệm thì có như vậy con mới lớn được”.
Ba nói đã quyết rồi thì ba ráng lo thêm cho 4 năm nữa, nhưng mà sau đó phải tự làm mà lo ba không chu cấp nữa. Nghe từ ráng mà tôi rơi nước mắt, một lòng lên TP mình sẽ cố gắng và nỗ lực.
Định hướng ban đầu là cố gắng học giỏi, đạt học bổng, qua môn, rồi kiếm bằng và tìm một công việc là việc suốt đời. Thế nhưng mọi thứ đã thay đổi tất cả định hướng ban đầu khi mình gặp được một người chị, cũng là người mà mình đã ghép trọ khi mới lên SG. Thật sự đối với mình khi đi một nơi xa mà mình gặp được có thể giúp mình vươn lên một tầm cao mới, mình rất rất là trân quý. Và mình cảm thấy rất may mắn và biết ơn khi gặp được những con người như vậy,
Mình nghĩ nếu như không gặp được thì không cuộc đời của mình nó còn có thêm bao nhiêu điều khó khăn xảy ra nữa. Mình được chị giúp đỡ và có luôn một môi trường cùng học tập và phát triển lẫn nhau. Môi trường khiến mình phải rất trân trọng và biết ơn khi có được những người đồng hành và giúp đỡ. Mình có cho mình một môi trường để phát triển bản thân rất nhiều. Nếu có cho mình một môi trường mà có những con người hướng tới giá trị cao cũng chẳng mất gì năm tháng tuổi trẻ, cống hiến và trau dồi người được lợi vẫn là chính mình.
Tuy bây giờ mình đã rời đi không còn gặp chị và những con người như vậy nữa nhưng trong mình vẫn luôn rất biết ơn và trân trọng vì có nó mới có những bước đi đầu của mình.
Cho nên câu chuyện trong sự trưởng thành xuất phát từ sự thay đổi tư duy. Mình thay đổi khi có suy nghĩ là kiếm một công việc làm nó suốt đời là biến công việc mà mình làm đó là công việc phục vụ mình suốt đời. Hướng tới sự tự do sau này, làm là làm cho mình. Nếu như mình kiếm việc làm cho công ty, cống hiến hết mình bao nhiêu năm thì cũng là công ty, không phải là của mình.
Trải qua 2 năm mình dốc sức cho sự hoàn thiện kỹ năng mềm, như là giao tiếp tốt hơn, tự tin hơn, học cách quản lý tiền và quản lý thời gian. Trải qua 2 năm không gọi 100% nhưng nhờ nó mà mình có thêm 1 phần tự tin trong con người.
Sau đó mình xảy ra một sự thay đổi lớn trong cả sư định và kế hoạch ban đầu. Cái lúc đó mình vừa bị khủng hoảng về kinh tế và lẫn tinh thần. Mình cuốn vào vòng xoáy kiếm tiền và trả nợ một khoản lớn với một sinh viên lúc đó. Rồi mình lao đầu kiếm tiền và trả nợ. Mình đi là từ 5h sáng cho tới 11h khuya, trải qua hơn 1 tháng với tần suất không ngừng nghỉ, thì mình thấy tự hào hơn vì bản thân mình có thể cố gắng đến như vậy.
Trong lúc mình học đó mình đã dừng lại công việc học, và tìm cho mình một cái nghề để kiếm tiền. Khoảng thời gian mình vừa mới bắt đầu hành nghề thì dịch xảy ra.
Khi tất cả đều nghĩ rằng dịch đã kéo mọi thứ đi xuống từ chính trị, kinh tế,.. và kể cả mình. Thời gian mình vừa bắt đầu công việc mới thì dịch xảy ra đã làm cho mọi thứ đứng lại, gần như 1 năm. Trong 1 năm đó đối với mình vừa là một sự khủng hoảng tột cùng, cũng là một cơ hội để nhìn lại bản thân mình.
1 năm đó trải qua với mình thật sự như là mình rơi xuống đáy khủng hoảng, mình đã từng nghĩ đến cái chết vì quá áp lực và sợ hãi. 1 năm đó mình ở nhà và không tạo ra được tiền, ở nhà có đi làm đâu mà có tiền. Rồi khoản nợ mà mình chưa kịp trả hết, rồi công việc mình không biết có thể tiếp tục được không? Nó có bị phá sản bởi dịch hay không, rồi mình có bị thất nghiệp thêm một lần nữa?
Dịch ở nhà mình nghĩ rất nhiều nhưng cũng không làm gì được. Khoảng thời gian đó mình lập ra kênh Blog này, bắt đầu viết bài, và mình cảm thấy là mình có thể viết và chia sẻ. Kiến mình thỏa mãn được tâm hồn, và cũng có cái khiến mình thích làm.
Câu chuyện khủng hoảng đó cũng đã khiến mình thay đổi rất rất nhiều. Người ta hay nói sau khi người ta thay đổi nhiều như vậy thì chắc chắn phải trải qua một đau khổ nào đó lớn. Và mình nghĩ mình nằm trong trường hợp đó. Mình trưởng thành nhiều hơn khi quay về lại với chính mình. Mình không thể thay đổi được thực tại lúc đó: dịch, nợ nần, gánh nặng của ba mẹ, sự nghiệp không có trong tay. Ở nhà khiến mình ngột ngạt đến nhường nào khi cảm thấy sự bất lực của bản thân.
Gần 1 năm dịch cũng đã qua, mình lên SG và tiếp tục công việc. Có lẽ SG vân khiến mình dễ thở hơn vì nơi đây mình mới có thể thực hiện được ước mơ và lý tưởng của mình.
Và mình bắt đầu tập trung đi tìm hỏi lớn nhất “Minh thật sự muốn cái gì trong đời này” Có phải là tiên, có phải là một cái nghề, có phải là những mối quan hệ ngoài kia,... và nhìn lại câu hỏi “Who am i” “Tôi là AI?”
Người thầy lớn nhất trong hành trình của mình đó là “sách”. Mình dành thời gian để đọc sách rất nhiều và vì đọc sách mà mình cảm nhận được sự thay đổi trong mình. Mình chậm lại, nhìn nhận cảm nhận của bản thân nhiều hơn, đúc rút cho mình nhiều bài học cuộc sống, khiến con người trở nên ổn hơn biết kiểm soát của bản thân tốt hơn và hiểu cuộc sống này không phải lúc nào cũng được như ý muốn.
Quá trình trưởng thành đó chính là quá trình nhìn lại chính mình. Hiểu rõ chính mình mới đứng vững trong cuộc sống này. Trải qua 5 năm điều lớn lao nhất đó chính là bản thân mình. Sự trưởng thành trong tâm hồn. Và nhờ nó cũng đã có cho mình rất nhiều bài học trong cuộc sống.
Tiếp tục câu chuyện trong Series “Trưởng thành - Tìm lại chính mình” trong tập sau nhé!
Rin




Bình luận