top of page

Tôi đã bị đồng nghiệp không cầu tiến hại rồi!

  • 25 thg 7, 2023
  • 6 phút đọc

Vào năm ngoái, Rin có đi chia tay một cô bạn chuyển công tác xa. Bạn có mời mọi người đến để chào một tiếng không biết sau này còn cơ hội quay trở lại được nữa hay không. Nghe bảo là công ty chia ra 2 bộ phận. Một bộ phận thì bị chuyển đến nơi khác để học hỏi, tích lũy kinh nghiệm. Còn một bộ phân là những người làm việc không tốt sẽ điều đến bộ phận khác và đương nhiên chỉ đảm nhiệm chức vụ bình thường. Bạn bị chuyển sang bộ phận thứ 2.


Tình hình về N lúc đó không được lạc quan cho lắm. Vào cái tuổi xế chiều còn bị điều đi nơi khác, trở thành một nhân viên bình thường hơn cả bình thường và làm những công việc trước h chưa từng làm. N cũng đã có ý định xin thôi việc, cậu âm thầm tìm một công việc mới, định là sau khi tìm được việc thì sẽ từ chức. Thế nhưng trong năm gần đây, các công ty đều rất khó tuyển dụng, và yêu cầu cũng rất cao. Tim mãi, thời gian thuyên chuyển công tác đã cận kề mà N vẫn chưa tìm được việc vậy là đành ngậm ngùi chấp nhận sự sắp xếp của công ty.


Trước kia, N là một thanh niên nhiệt huyết, trong lòng luôn ấp ủ khao khát thành công. Cậu ấy là một người nhiệt tình, có sức lẫn có tài. Với phẩm chất đó, cậu ấy luôn được các lãnh đạo coi trọng


Thế nhưng, chẳng ai ngờ được rằng, N là thay đổi thành một nhân viên kém như thế. Tất cả chỉ vì một đồng nghiệp của cậu ấy mà ra. Nghe nói, người đồng nghiệp ấy vào công ty là nhờ vào mối quan hệ và được phân công vào cùng bộ phận với N. Người đồng nghiệp này chẳng bao giờ để tâm vào công việc, làm gì cũng qua loa, đại khái hơn nữa còn thường xuyên đến muộn về sớm. Hồi mới đầu, N chẳng quan tâm đến chuyện này, thậm chí trong đầu còn xem thường người ta vì thấy họ là một kẻ vô dụng. Nước sông không phạm nước giếng, việc ai người nấy làm thế là ổn.


Thế nhưng, N bắt đầu lăn tăn suy nghĩ, so với những người đồng nghiệp kia, lượng công việc của N nặng hơn nhiều. Thái độ của làm việc của N cũng tích cực, vậy mà lương thưởng đãi ngộ chẳng hơn thua gì người ta cả.


Bạn đã từng trong từng hợp này chưa?


N ngày nào cũng đi sớm, về hôm, còn đồng nghiệp thì ngược lại, ngày nào N cũng chăm chỉ làm việc còn đồng nghiệp thì lại nhởn nhơ, la cà. N luôn cố gắng làm việc thật tốt, còn đồng nghiệp thì lén lút làm việc riêng. Thế mà cuối cùng lương của hai người lại tương đương nhau. Điều này khiến N vô cùng tức giận, cũng cảm thấy buồn lòng. Cậu ấy cũng không dám đến gặp sếp giãi bày và đòi công bằng vì sợ sếp nghĩ mình nhỏ nhen, nên giữ cục tức trong lòng.


Cậu ấy nhận ra một điều, công ty không bao giờ đuổi nhân viên, nên rất nhiều người lúc mới vào thì hăng hái, nhiệt tình nhưng một thời gian sau đều chểnh mảng. Bởi vì vậy mà mọi người đều cảm thấy những người ngày đêm miệt mài cố gắng đều quá ngốc nghếch. Tư tưởng đó từ người này lây lan sang người khác và N cũng đã bị ảnh hưởng và rồi cậu ấy đã lựa chọn con đường ngu ngốc nhất.


Mọi người đều làm việc với thái độ như vậy mà sếp vẫn cho qua, có đuổi việc cũng có phạt ai đâu. Vây tại sao mình phải cố gắng làm việc?


Suy nghĩ ấy đã chiếm lấy tinh thần và ý chí của N và cậu ấy bắt đầu chểnh mảng với công việc, cái gì cũng làm qua loa, đại khái. Cứ như thế, mỗi năm trôi qua, nghĩ đến việc tuổi càng ngày càng cao, mà vẫn chưa tạo dựng sự nghiệp hay tiền đồ gì là một cảm giác bất an, hoang mang bao trùm lấy cậu ấy. Nhưng cũng nhanh chóng thuyết phục mình là: Đâu phải chỉ có mỗi mình như vậy .


Năm nay, công ty đổi Giám đốc, Giám Đốc mới nhậm chức đã thấy sư bất ổn trong thái độ làm việc của mọi người nên đã chấn chỉnh lại tất cả. Những người làm việc không tốt đều bị sa thải. Trước tình hình đó, mọi người bắt đầu cảm thấy lo lắng. Trông không khác nào một bầy cừu đang nhởn nhơ, bỗng có một con sói xuất hiện, con nào con nấy nháo nhào chạy loạn nhưng lại không biết chạy thế nào, đi đâu để bảo toàn tính mạng. Người đồng nghiệp mà N ghét nhất đã bị đuổi. Còn N vì có nề tảng học vấn tốt, thêm với việc mới hồi đầu vào làm biểu hiện tích cực nên k đến nỗi bị đuổi việc, nhưng lại bị chuyển đến bộ phận khác để bắt đầu lại từ đầu. Đương nhiên, nếu không chấp nhận thì cậu ấy cũng hoàn toàn có thể xin thôi việc.


Hồi đó, Rin cũng đã có dịp nói chuyện với cậu ấy và nói về đồng nghiệp kia. Rin nói với cậu ấy rằng: “Anh ta là anh ta, cậu là cậu. Anh ta có lười cũng kệ anh ta. Cậu chăm chỉ thì cứ chăm chỉ. Cuộc đời này luôn đối xử rất công bằng, sao cậu lại đi học theo cái thói chểnh mảng, lười biếng ấy của người a? Đừng nghĩ rằng khối lượng công việc của cậu nhiều hơn người ta hay cậu vất vả hơn. Vì cuối cùng những thứ cậu học được từ công việc là dành cho cậu chứ không phải người khác.”

Qua câu chuyện đó Rin nhìn thấy vấn đề thường hay có: Nhiều người, khi mà gặp phải người khiến mình không thích hay một gặp một hoàn cảnh không như ý muốn, điều mà họ nghĩ tới lại không phải là làm để vượt qua và thoát khỏi những khó khăn ấy mà là khiến cho bản thân mình tệ hơn để đáp trả lại họ. Đặc biệt là phụ nữ, đặc biệt hơn là những người phụ nữ lấy phải người chồng không được như ý muốn.


Khi mà họ phát hiện chồng mình là người không như mình mong muốn thì tỏ ra vô cùng thất vọng. Họ sẽ trở nên buông bỏ bản thân, khiến mình trở thành một người đàn bà hung dữ và vô lý, hoặc là không thèm đếm xỉa đến chồng để đáp trả anh ta. Bởi vì trong suy nghĩ của họ nghĩ rằng: người chồng như vậy không xứng đáng có một người vợ tốt. Nếu mình đối xử tốt với anh ta thì đúng là quá dễ dàng cho anh ta, nên mình phải tệ hơn anh ta, không được để anh ta vượt mặt.


Nhưng có lẽ là họ không hiểu một sự thật rằng, khi người ta đã để ý đến mình thì chẳng cần đáp trả gì người ta vẫn sẽ để ý đến; ngược lại, những người mà đã không thèm để tâm đến mình nữa thì dù mình có thay đổi như thế nào đi chăng nữa người ta cũng chẳng thèm đếm xỉa đến. Vậy nên, người mà bạn đang trả đũa lại là chính bạn mà thôi. Vô hình trung, bạn đã tự cắt đứt quyền lựa chọn của bản thân.


Có một cụm từ bạn đã nghe đến chưa cực kỳ nổi tiếng “Sơ tâm”

“Sơ tâm là sẽ không vì bất cứ ai hay bất cứ hoàn cảnh nào mà phải thay đổi bản thân.

Mỗi khi mà bạn cảm thấy mọi chuyện đều không như ý muốn, hãy nhớ về trái tim và lòng nhiệt thành thuở ban sơ của mình.”


Quay lại N, cậu bất đắc dĩ chấp nhận bắt đầu lại công việc từ trình độ thấp nhất, là vì cậu ấy đã quên đi cái lòng nhiệt thành ngày xưa, bỏ quên mất trái tim đã từng cháy bỏng muốn làm nên nghiệp lớn.


Nhiều chị em bước vào độ tuổi trung niên rồi còn rơi vào hoàn cảnh ly hôn không được, sống chung tiếp cũng không xong, bởi là vì họ đã quên rằng, trong hôn nhân phải không ngừng trưởng thành, thấu đáo và hiểu chuyện hơn.


Ai cũng vậy, đã đi làm thì đều có tâm nguyện sẽ làm nên sự nghiệp. Vậy nên đừng vì bất kỳ ai mà thay đổi tâm nguyện và chí hướng ấy.


Trong hôn nhân cũng thế. Đã kết hôn thì ai cũng có mong muốn trở thành người bạn đời lý tưởng của người kia. Tháng năm trôi đi, xin đừng vì bất cứ điều gì mà đánh mất mong muốn đẹp đẽ ngày nào. Lựa chọn như thế nào cũng hãy sống thật trọn vẹn với những gì mình có và lựa chọn!


Rin



 
 
 

Bình luận


About Me

8A99EC21-5F9B-4C4D-9745-95506FD14907.jpg

     Xin chào!

Cảm ơn bạn đã ghé thăm. Mình là Rin. Một Blogger mang đến cho các bạn bài học về cuộc sống và phát triển bản thân. Đến với câu chuyện của mình hi vọng bạn sẽ tìm thấy một khu vườn yên tĩnh riêng cho mình cũng như lắng nghe được tâm hồn và những lời khích lệ mà mình muốn gửi đến tất cả các bạn. 

Và lời cảm ơn bạn đã ghé ngang nơi đây. 

Posts Archive

Keep Your Friends
Close & My Posts Closer.

Thanks for submitting!

bottom of page