Câu chuyên đi làm
- 16 thg 5, 2022
- 8 phút đọc

Bạn sẽ là ai khi ra xã hội ngoài kia?
Câu chuyện mình muốn nói là ai cũng sẽ lớn và ai cũng sẽ trưởng thành cả và rồi “Ai cũng phải đi làm!”
“Đi làm có áp lực không? Có khó khăn không?” Thật ra khi hỏi câu hỏi này thực chất ta đều đã có câu trả lời. Công việc nào không có khó khăn, không có vất vả chẳng qua ta hỏi chỉ để tự thuyết phục bản thân mình và tìm kiếm sự đồng cảm mà thôi.
Mình từng đi làm, trang trải công việc để kiếm tiền, những lúc không một xu dính túi. Lên thành phố, không còn là đứa con ngây ngô trong vòng tay của bố mẹ nữa, đâu phải lúc nào cũng được sự chu cấp, săn sóc từ bố mẹ. “Tự nuôi sống bản thân, tự kiếm tiền và tự chịu trách nhiệm với cuộc sống của chính mình sau này”.
Lần đầu tôi thấy cuộc sống không có gì dễ dãi khi:
“Chúng tôi yêu cầu có 2 năm kinh nghiệm trở lên, nếu cô không phù hợp với điều kiện ấy, vậy nói xem ưu thế của cô ở đâu?”. Tôi bất giác là một sinh viên mới ra trường tôi lấy đâu ra kinh nghiệm. Tôi biết vị trí của mình đang ở đâu, nên tôi luôn mang trong mình thái độ tích cực học hỏi. Thứ mà mình luôn đặt lên hàng đầu đó chính là “Thái độ” của chính mình. Kiến thức chuyên môn, kỹ năng làm việc có thể trau dồi trong quá trình làm việc nhưng thái độ để nhà tuyển dụng thấy rằng bạn có định hướng công việc rõ ràng, một người cầu thị, có thái độ làm việc tích cực. Dù không giỏi về kiến thức chuyên môn nhưng thái độ tích cực làm việc cũng đã là một điểm cộng rất lớn. “Tuy tôi không có kinh nghiệm nhưng người không có kinh nghiệm rất kiên trì, rất dễ đào tạo. Vì họ có rất nhiều tình cảm với công việc đầu tiên, lại có ý thức văn hóa doanh nghiệp, hơn nữa vừa bước chân vào xã hội, sẽ không lén lút dùng mánh lới.”
T là một người bạn học chung cấp ba. Cô gái siêng năng, chăm chỉ. Là một gương mặt ưu tú trong trường, mang về nhiều thành tích cao trong học tập. T đi tới đâu cũng được mọi người yêu mến bởi tính tình hòa đồng và cởi mở. Lên đại học mỗi đứa một nơi, không còn liên lạc thường xuyên với nhau nữa. Đến đầu năm nay khi dịch đã được giảm bớt tôi thấy tin bạn ấy đã bắt đầu công việc mới, không liên quan gì đến ngành mà bạn đã chọn mà là một công việc làm Spa cho một Gruop lớn trên Sài Gòn. Hơi bất ngờ nên tôi đã nhắn tin T hỏi thăm. Tôi luôn tôn trọng quyết định và công việc của T nhưng không biết được chuyện gì đã xảy ra với T
T bảo rằng: “ Việc học tập cô ấy không còn hứng thú và năng lượng mỗi khi đến trường nữa” Không khỏi ngạc nhiên trước kia T luôn là một người đứng top trong lớp với thành tích học luôn cao. Cô nói “Mình đã từng rơi vào khủng hoảng nghiêm trọng khi phải rẽ ngang sang một hướng khác, cô không xác định được bản thân mình muốn gì, bởi từng nghĩ việc học sẽ là con đường tương lai giúp cô khá hơn cũng là thứ cô và gia đình rất kỳ vọng” Quyết định nghỉ học cũng đã là một đả kích lớn. Đến khi cô tìm một cái nghề mà T nghĩ rằng nó là nhược điểm lớn nhất mà cô từng làm. T không có cho mình một chút gì về thẩm mĩ về sắc đẹp cả và chọn cũng bởi vì thấy nó hot và có thể giúp cô trang trải cuộc sống hàng ngày. T cũng không chia sẻ với ai đến nay cũng đã hơn 1 năm trong nghề. Và tôi thấy rằng niềm hạnh phúc trong T “Dù cũng có áp lực nhưng mình yêu nghề và nghề này giúp mình rất nhiều trong những dự định tương lai sắp tới”..
“Nghề nào cũng sẽ có ưu và nhược điểm, có áp lực cũng có vinh quang. Nhưng đến khi mình tìm được niềm vui trong chính công việc hàng ngày, công việc dù có áp lực có khó khăn nhưng mình cũng cảm thấy hạnh phúc và vui vẻ với nó. Đó đã là một sự khởi đầu thành công”. Không biết là T sẽ phát triển ra sao nhưng tôi tin chắc T sẽ hoàn thiện và đang có cho mình những mục tiêu lớn hơn trong tương lai không chỉ đơn thuần là cái nghề trong tay.
Cái gì cũng vậy đều cần thời để thích nghi, ngay thời điểm hiện tại có thể nó chưa phải là thứ bạn mong muốn nhưng sau này thì chưa chắc được. Chúng ta không thể nói trước được điều gì cả kể cả sự thay đổi của chính mình. Trải qua nhiều giai đoạn hạnh phúc, đau khổ, khó khăn, vất vả rồi bạn sẽ nhận ra không phải cái gì cũng theo ta mãi mãi chỉ có hoàn thiện và thích nghi mà thôi. “Hãy luôn cảm nhân và trân trọng cảm xúc hiện tại của chính mình”
“Công việc có thể không khiến bạn kiếm được bộn tiền nhưng nó là sân chơi tốt nhất giúp bạn tích lũy kinh nghiệm, mở rộng tầm mắt và nhận biết thế giới”. Thành công không chỉ liên quan đến tiền bạc, nếu vì tiền, mười sáu tuổi bạn đã có thể ra ngoài làm thuê, còn lên học thạc sĩ, tiến sĩ làm gì. Công việc chỉ cho đa số mọi người một tháng lương, nhưng công ty lại là sân chơi giúp bạn tích lũy kinh nghiệm, mở rộng tầm mắt, quen biết nhiều người ưu tú và bước vào một thế giới lớn hơn, đây là giá trị bạn không thể đạt được nếu đi bán mặt nạ. (Mèo Maverick - Hậu vận rất đắt xin đừng lãng phí)
Đừng tưởng vào được công ty nổi tiếng là bạn đã rất giỏi, rời công ty có thể bạn chẳng là ai cả. Nếu không có người chống lưng vậy bạn sẽ là ai, nâng cao giá trị và năng lực bản thân không những giúp bạn kiếm ra tiền đó cũng là tài sản quý giá mà một mình bạn có. Xã hội rộng lớn bao la, không nói ai hoàn hảo 100%, hoàn hảo trong mắt mình đã là điều tuyệt vời nhất.
Điều mà tôi bỡ ngỡ khi mới bắt đầu một công việc đó chính là “những quy tắc, chế độ” nơi làm việc đưa ra. Tôi biết chắc khi bước vào một nơi với nhiều nguyên tắc, kỷ luật thách thức công việc quá nhiều ai cũng sẽ áp lực và gặp nhiều khó khăn. Trách nhiệm và kỷ luật giúp một tổ chức phát triển mạnh. Tôi luôn đề cao cao tinh thần trách nhiệm và kỷ luật đối với công việc của mình. Trách nhiệm bởi công việc này giúp tôi kiếm ra tiền nuôi sống tôi mỗi ngày, và cũng khiến tôi nâng cao kỹ năng và kinh nghiệm trong nghề vì vậy tôi luôn trân trọng nó. Kỷ luật để nghiêm khắc với chính mình, đem đến kết quả công việc một cách tốt nhất
“Đừng khiến người khác cảm thấy bạn cho rằng quy định này không hợp lý vì nó ảnh hưởng đến bạn, đây chính là điều tối kỵ. Đã gọi là chế độ, tức là trước khi nó được bãi bỏ thì bạn buộc phải tuân thủ. Nếu bạn là người lập ra quy tắc thì dĩ nhiên lúc nào cũng có thể đưa ra ý kiến khác nếu khả năng của bạn đạt tới trình độ của ông chủ thì đương nhiên cháu không nằm trong phạm vi này. Còn nếu không là ông chủ cũng không là người đưa ra quy tắc thì người một người thông minh sẽ tự biết mình làm gì rồi đấy.
Hoặc là bạn có khả năng đánh đổ tất cả những chuyện bạn gai mắt, để bạn tự đặt ra quy tắc, bắt người khác phải làm theo quy tắc của bạn; hoặc là bạn ngoan ngoãn tuân thủ quy tắc của người khác. Nếu không có khả năng đánh đổ, để lập ra quy tắc, lại không muốn tuân thủ quy tắc của người khác, bạn đã tự đào thải chính mình.
Kẻ chết nhanh nhất, nhục nhã nhất trong công việc chính là kẻ tự cao tự đại, muốn khiêu chiến một thứ gì đó thì cần biết rõ vị trí và năng lực của mình.” (Đây là một cuộc nói chuyện trong cuốn sách mà mình đã đọc Hậu vận rất đắt xin đừng lãng phí của tác giả Mèo Maverick)
Và cũng từ đó tôi tự nói với chính mình: Hãy làm tốt hơn mức có thể với những gì mình đang làm, làm tốt nhất có thể để không ai có thể bắt bẻ mình. Cũng vì thế mà tôi rèn cho mình một tinh thần tự giác, tỉ mỉ, trách nhiệm và kỷ luật trong bất cứ công công việc của mình. Cảm ơn một người sếp khó tính, biết ơn một môi trường làm việc chuyên nghiệp và kỉ luật đó cũng là cách tôi rèn giũa chính mình.
Quy chung lại những điều ở trên “thái độ” chiếm tỉ lệ phần trăm vô cùng lớn. Tiến sĩ Lê Thẩm Dương đã phân tích thái độ quyết định 85% thành hay bại của mỗi người Thái độ là động cơ hành động, tiếp đó là ý chí, sự chăm chỉ, kiên trì, trung thực, trung thành và kỹ năng tương tác. Không ngừng giao lưu học tập, đọc sách báo nâng cao năng lực… khi càng có nhiều người chạy đua về phía trước, xã hội càng phát triển, nhu cầu con người cũng phát triển nếu không bạn sẽ bị tụt lùi về phía sau.
Thứ dễ giết chết đi một tương lai đó chính là sự vô tư. Vô lo vô nghỉ không kế hoạch không mục tiêu cố gắng rồi cũng sẽ là con dao hai lưỡi kéo xuống vực sâu. Dù trong bất cứ hoàn cảnh nào hãy giữ cho mình một cái đầu đầy lý trí và một trái tim chân thành để đối đãi mọi thứ. Con đường mà bạn trải qua còn dài lắm, không biết trước được gì nhưng tôi vẫn mong bạn không ngừng hoàn thiện hiểu rõ sứ mệnh của bản thân. Biết mềm mỏng, bình tĩnh, biết tôn trọng khác biệt, biết bao dung cho chính mình.
Làm việc gì cũng có hai khả năng thành công hoặc thất bại, mình cũng không thể đảm bảo tớ nhất định sẽ thành công; kể cả là hiện tại, nói không chừng một ngày nào đó mình sẽ trắng tay. Nếu mình thất bại thì sẽ tự đúc kết bài học cho mình, làm lại từ đầu. Dù nói thế nào đi nữa thì sau khi trưởng thành rồi, hi vọng mình có thể tự định đoạt được mọi chuyện. Muốn tìm thấy đam mê, sở trường hãy làm việc. Làm để sai, làm để thất bại.
Chỉ cần bạn trưởng thành, có khả năng mưu sinh rồi thì những người khác không thể chi phối bạn mãi. Dù là công việc, tình yêu hay cuộc sống, bạn hoàn toàn có thể làm theo ý mình.
Nhật Thùy




Bình luận